LUẬT NHÂN QUẢ

    Thuở Đức Phật còn tại thế, có một chàng thanh niên tên là Sudha, thắc mắc trước tình trạng khác biệt về số phận giữa loài người, muốn hiểu chân lý, bèn tìm đến Ngài và bạch rằng:

    "Bạch Đức Thế Tôn, vì sao mà trên đời này người ta đều có những số phận rất khác nhau, có  người mạng yểu và có người sống thọ, có người bệnh hoạn và có người khoẻ mạnh, có người xấu xa và có người xinh đẹp, có người làm gì cũng không ai làm theo, nói chi cũng không ai nghe và có người lắm thế lực, làm gì cũng có người theo, nói chi cũng có người nghe, có người nghèo khổ và có người giàu sang, có người sinh trưởng trong gia đình hạ tiện và có người dòng dõi cao sang, có người dốt và có người trí tuệ? Xin Ngài giảng giải cho con.”

    Đức Phật trả lời vắn tắt như thế nầy:

    "Tất cả chúng sinh đều mang theo cái Nghiệp (tiếng Phạn là Karma) của chính mình như một di sản, như vật di truyền, như người chí thân, như chỗ nương tựa. Chính vì cái nghiệp riêng của mỗi người đều khác nhau nên mới có tình trạng khác biệt về số phận giữa chúng sinh."

    Rồi Đức Phật giải thích cho Subha nghe từng trường hợp:

    "Nếu người nào trọn đời chỉ biết sát sinh, như người thợ săn chẳng hạn, bàn tay luôn luôn đm máu, hằng ngày sống trong sự giết chóc và gây thương tích không chút xót thương thì do tính hiếu sát ấy, nếu tái sinh trong cảnh người, người ấy sẽ có mạng "yểu".

    "Nếu người nào luôn luôn thận trọng, không hề xúc phạm đến tính mạng của ai, sống xa gươm đao, giáo mác và các loại khí giới, lấy lòng tứ ái đối với tất cả chúng sinh thì do từ tâm, do sự không sát sinh ấy, nếu tái sinh trong cảnh người, người ấy sẽ trường "thọ".

    "Nếu người  nào độc ác, luôn luôn tìm cách hại người, thưng dùng đấm đá và gươm đao đối xử với mọi người thì do nết hung dữ ấy, nếu tái sinh trong cảnh người, người ấy sẽ ốm đau bệnh hoạn.

    "Nếu người  nào không bao giờ làm tổn thương ai thì do đức tính hiền lương nhu hòa ấy, nếu tái sinh trong cảnh người, người ấy sẽ được mạnh khỏe.

    "Nếu người nào thô lỗ, cộc cằn, luôn luôn giận dữ, chi mắng, nguyền rủa kẻ khác thì do sự thô lỗ, cộc cằn ấy, nếu tái sinh trong cảnh người, người ấy sẽ xấu xí.

    "Nếu người nào thanh tao nhã nhặn, dầu ai có chi mắng thậm tệ cũng không hề oán giận và tìm cách trả thù thì do phong thái thanh nhã ấy, nếu tái sinh trong cảnh người, người ấy sẽ xinh đẹp.

    "Nếu người nào có tính đố kỵ, thèm thuồng, ham muốn lợi danh của kẻ khác, không biết tôn kính người đáng kính, luôn luôn chứa chấp lòng ganh tỵ thì do tính tật đố ganh ấy, nếu tái sinh trong cảnh người, sẽ là người nói gì không ai nghe, làm gì không ai theo.

    "Nếu người nào không có tánh đố kỵ, không thèm thuồng, ham muốn lợi danh của người khác, biết tôn trọng người đáng kính, không chứa chấp lòng ganh tỵ thì doi tâm không ganh tỵ, không đố kỵ ấy, nếu tái sinh trong cảnh người, sẽ là người có thế lực, nói gì cũng có người nghe, làm gì cũng có người theo.

    "Nếu người nào không bao giờ biết bố thí vật gì cho ai thì do tính keo kit, bám níu vào tài sản của mình, nếu tái sinh trong cảnh người, sẽ là người nghèo nàn thiếu thốn.

    "Nếu người nào giàu lòng quảng đại, tính ưa bố thí thì do lòng rộng rãi ấy, nếu tái sinh trong cảnh người, sẽ là người giàu có dư dã.

    "Nếu người nào không biết phc thin, tính kiêu căng, không tôn trng người đáng kính thì do tính ngạo mạn và vô lễ ấy, nếu tái sinh trong cảnh người, sẽ là người hạ tiện thấp hèn.

    "Nếu người nào biết phục thiện, tính không kiêu căng, biết tôn trọng người đáng kính thì do đức tính biết phục thiện và có lễ độ ấy, nếu tái sinh trong cảnh người, sẽ là người sang trọng quyền quý.

    "Nếu người nào không chịu gần người có tài đức để học hỏi điều hay lẽ phải và phân biệt chính tà thì do sự kém học hỏi ấy, nếu tái sinh trong cảnh người, sẽ là người dốt.

    "Nếu người nào cố công tìm đến người có tài đức để học hỏi thì do sự học hỏi chính đáng ấy, nếu tái sinh trong cảnh người, sẽ là người thông minh trí tuệ.".

    Trên đường tái sinh luân hồi, con người luôn luôn chịu ảnh hưởng của nghiệp quá khứ, tức là hậu quả của những việc làm, những hành động mà mỗi người đã tạo tác ra.

    Có ba thứ nghiệp là:

    Thân nghiệp, tức là việc làm do thân thể, tay chân;

    Khẩu nghiệp, tức là việc làm do miệng lưỡi, do sự nói năng;

    Ý nghiệp, tức là việc làm do ý nghĩ, do tư tưởng.

    Những hành động, việc làm của con người đều để lại nhưng hậu quả tốt hay xấu, tuỳ theo hành vi đó là tốt hay xấu. Điều đó trong giáo lý của Phật gọi là nghiệp báo, nghiệp quả hay quả báo. Chữ báo có nghĩa là trả lại.

    Chính vì hiểu rõ những điều như thế, nên mỗi Phật tử, khi hành động gì, làm việc gì, nói năng gì, có ý nghĩ gì đều phải thận trọng, đều phảt xuất phát từ thiện tâm để luôn luôn tạo được thiện nghiệp cho mình

  • Tôn ảnh Phật, Bồ Tát

  •    

      

    Đề mục giáo lý