KINH CHÂN HẠNH PHÚC

Tôi nghe như vầy: Một thời Thế Tôn ở tại Savatthi, trong rừng Jeta, vườn Anathapindika. Có một thiên nhân, khi đêm gần tàn, với dung sắc thù thắng chiếu khắp rừng Jeta, đi đến Thế Tôn. Sau khi đến, kính lễ Thế Tôn, rồi đứng một bên, thiên nhân ấy nói lên bài kệ trước Ðức Thế Tôn như sau:

'' Chư thiên và loài người 
Suy nghĩ về hạnh phúc 
Ước mong được hạnh phúc 
Chân hạnh phúc là gì ?

 Thế Tôn đáp kệ rằng:

'' Kẻ si mê nên tránh 
Bậc hiền đức phải gần 
Cung kính người đáng kính 
Ấy là chân hạnh phúc.

Chọn nơi lành mà ở 
Ðời trước đã tạo phúc 
Nay giữ lòng thẳng ngay 
Ấy là chân hạnh phúc.

 Hiểu rộng và khéo tay 
Giữ tròn các giới luật 
Nói những lời hòa ái 
Ấy là chân hạnh phúc.

Cung dưỡng cha mẹ già 
Yêu mến vợ /chồng và con 
Không vương vấn phiền hà 
Ấy là chân hạnh phúc.

Cho và sống đúng cách 
Nên giúp đỡ bà con 
Hành động không chê trách 
Ấy là chân hạnh phúc.

 Ngăn trừ điều ác xấu 
Dứt bỏ thói rượu chè 
Chuyên cần trong Chánh Ðạo 
Ấy là chân hạnh phúc.

Kính nhường và khiêm tốn 
Biết đủ và nhớ ơn 
Tuỳ thời học đạo lý 
Ấy là chân hạnh phúc.

Nhẫn nhục vâng ý lành 
Viếng thăm bậc tu hành 
Tuỳ thời bàn luận đạo 
Ấy là chân hạnh phúc.

Trong sạch và siêng năng 
Suốt thông các chân lý 
Thực hiện vui Niết Bàn 
Ấy là chân hạnh phúc.

Tiếp xúc với thế gian 
Giữ lòng không sa ngã 
Không sầu nhi
m bình an
Ấy là chân hạnh phúc.

Như thế mà tu hành 
Việc gì cũng thành tựu 
Ở đâu cũng an lành 
Ấy là chân hạnh phúc''.

(Hòa thượng Thích Thiện Châu dịch)

 

  • Tôn ảnh Phật, Bồ Tát

  •    

      

    Đề mục kinh điển PG